Bài đăng

Đừng yêu một đứa như Xử Nữ

Hình ảnh
Để cưa đỗ họ là một chuyện không hề dễ dàng hay đúng hơn là rất khó nhọc. Xử luôn khó gần, luôn lạnh lùng và dù bạn có tiếp xúc được với họ nhưng để biết chắc chắn được tình cảm mà Xử dành cho bạn thì thật khó. Đôi lúc ta vẫn thấy họ có những biểu hiện như thể là họ sẽ chấp nhận ta, nhưng đôi khi lại lạnh lùng đáng sợ. Tại sao đã biết tình cảm của ta rồi, Xử vẫn phớt lờ đi tất cả. Tại sao vẫn dường như tồn tại một khoảng cách giữa họ đối với ta, mà cứ cố khoảng lấp thì lại càng to ra? Xử nữ, một con người cẩn thận và cầu toàn. Và tình yêu cũng thế, để chấp nhận một người thì cần rất nhiều thời gian để chứng minh. Bản chất vốn lạnh lùng và đôi khi còn bị coi là chảnh là thử thách rất lớn cho những ai muốn chinh phục họ. Đặc biệt là sau khi tan vỡ, cơ hội để mở lòng để đón nhận một tình yêu mới với Xử lại càng ít đi. Nhiều Xử, lại đâm ra sợ yêu, sợ cái cảm giác mất đi những thứ từng là tất cả. Để rồi một nụ cười bạt bẽo trên môi và một lời từ chối thẳng thừng. Xử là thế đấy. Đừng ...

Hành trình của những ước mơ

Bác sĩ, giáo viên… - những ước mơ luôn ngập tràn trong trí óc non nớt của trẻ con. Ngày tôi tròn năm tuổi, cũng chỉ là trẻ con. Tôi đã chọn! Tôi chọn làm bác sĩ. Bởi, tôi thích thú với bộ đồ chơi bác sĩ bố vừa mua tặng. Cứ thế, bố mẹ say sưa nhìn tôi ngụp lặn trong những buổi khám, trò chuyện với những vật vô tri quanh mình. Chúng là những bệnh nhân thân quen nhất có thể hỗ trợ cho khao khát thực hiện công việc bác sĩ của tôi ngay lúc đó. Rồi ước mơ trở thành bác sĩ cũng nhanh chóng ngủ quên theo những tháng ngày tôi bước chân vào cấp một. Tiếp xúc với môi trường mới, cũng là lúc một ước mơ mới hình thành trong bộ óc non nớt của tôi. Ngày ấy, khi học mầm non, chúng tôi toàn chơi với chơi, không như lũ trẻ con bây giờ nhín giờ chơi để học chữ. Lần đầu ấy, cái lần đầu thật sự cầm một cây viết trên tay với tư thế sẵn sàng để viết, tôi không thể viết, mà chỉ là vẽ ra những con chữ xiêu vẹo trên hàng lối ngay thẳng của trang vở học trò. Nhìn mớ hỗn độn trong vở, bố lắc đầu, bảo: “Thế này...

Chuyến xe lạc - Nguyễn Ngọc Thạch ~ Lương Vũ Minh Thy

Chuyến xe lạc Truyện ngắn: J&J (Jade & Joey) - Từ giây phút này, chúng ta dừng trò chơi tình yêu lại. Không cần lý do. Còn nếu anh vẫn muốn biết nguyên nhân, em sẽ nói thế này, em không còn là một con ngốc nữa. Joey nói vội vàng rồi quay lưng lại, bước thật nhanh để tránh ánh mắt ngạc nhiên của người mới vài phút trước đây còn là người yêu của mình. Hoang phí thời gian thế là đủ. Joey tự nhủ. Cái thứ tình yêu phù phiếm và điên cuồng. Joey cười. Thế nào nhỉ? Buồn, dĩ nhiên khi người ta chia tay một mối tình, người ta sẽ buồn. Thậm chí có người vật vã, có người đòi sống đòi chết để thể hiện rằng nỗi đau ta đang mang lớn đến nhường nào. Nhưng Joey buồn vì một lẽ khác. Vì, Joey không hề buồn. *** Càng về khuya, khí trời càng lạnh. Jade vẫn độc một chiếc áo thun cộc tay, sặc sỡ như mọi ngày Jade vẫn đội nắng, đội mưa đi khắp các nẻo đường. Với Jade, những con đường ở cái đất Sài Gòn này không còn xa lạ gì. Jade lướt trên chúng hằng ngày, như thể cuộc sống của Jade phụ...

Chọn cô đơn hay chọn yêu thương?

Hình ảnh
Hóa ra, chọn cô đơn thì dễ, chọn yêu thương lại vô cùng khó. Nhớ ra rằng mình đã từng vắt cạn kiệt cảm xúc để mà yêu thương một ai đó, để gọi tên một ai đó nồng nàn, để mà nhớ, để mà mong. Nhớ ra rằng mình đã dửng dưng như thể chuyện đôi lứa yêu nhau cứ tự nhiên như thế, ai gặp đúng người, đúng lúc thì tim sẽ đập nhanh và mạnh, rồi quấn lấy nhau, rồi thì yêu nhau. Nhưng cũng có những lúc sợ cô đơn đến độ khóc lên nức nở, giữa những bức tường, giữa những tầng không cảm xúc, những chấm tròn màu xanh đang sáng nhưng im lìm trên màn hình máy tính, giữa một dãy dài danh bạ mà không tìm nổi một cái tên để gọi. Ấy mới là cô đơn. Và những lúc ấy mới thấy cô đơn là đáng sợ! Rồi thì cảm giác khi xem một bộ phim, nghe một bài hát về tình yêu chẳng hạn, rõ ràng rằng mình đang không yêu ai, đồng nghĩa với việc đang không thất tình, không đau khổ vì tình. Vậy mà vẫn cảm thấy nỗi đau len khẽ, cứa nhẹ vào tim như một vết cắt ngọt từ một mảnh dao lam sắc. Lúc ấy lại tự nhủ, thôi, đừng yêu ai nữa, yêu v...

Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm

Hình ảnh
Khi ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm, ta chỉ có thể nhìn người ấy đi qua cuộc đời mình một cách lặng lẽ. “Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc…”. Khi ta gặp một người, người ấy khiến ta vui, người ấy khiến hạnh phúc, khiến ta cảm thấy mình như một đứa trẻ nhỏ cần chở che, ta bỗng thấy yêu đời hơn hết. Những lúc đấy, ta tưởng như mình là người may mắn nhất, bởi đã mang đến cho ta một người bảo vệ ta, chở che ta, dìu dắt ta. Mỗi ngày bên người ấy ta thấy thời gian trôi qua thật ý nghĩa, được ăn cơm cùng người ấy, đi dạo cùng người ấy, vui đùa cùng người ấy, rồi cho rằng đó là của người mình. Nhưng rồi thời gian trôi qua, cãi vã, hiểu lầm, những bất đồng trong cuộc sống và cả cái Tôi quá lớn của mỗi người lại làm ta suy nghĩ lại. Rốt cuộc người ấy có dành cho ta không? Nh...

Nếu một ngày chúng ta chán nhau...

Hình ảnh
Anh hay trách em vì em suy nghĩ linh tinh, đôi khi bên anh em hỏi những câu khiến anh giận. Em biết anh buồn, nhưng em không thể không nghĩ. Con gái mà, luôn suy nghĩ về những điều xa xôi chưa tới. Và anh ơi, hôm qua em đã từng nghĩ rằng nếu một ngày ta chán nhau thì sao? Có lẽ ngày đó trời sẽ không còn xanh, mây cũng chẳng còn buồn đùa giỡn với gió. Ngày đó hai ta sẽ dùng sự lặng im thay cho những lời yêu thương vẫn nói. Đó là ngày hai ta chỉ quan tâm đến nhau như một thói quen thường ngày khó bỏ, là lúc hai đứa cũng chẳng buồn cãi nhau, có thể lúc đó cả hai đã quá mỏi mệt trong tình yêu của chính mình. Đó là ngày nỗi nhớ đục rỉ, bám bụi chứ không đặc quánh như trước. Hai đứa chẳng còn nhớ về nhau nhiều, cũng chẳng buồn hỏi bên đó ra sao, bên này thế nào? Đó là ngày hai đứa ngồi bên nhau mà khoảng cách cứ như cả nghìn cây số. Là lúc trái tim chẳng còn đập loạn nhịp khi nhìn thấy nhau. Là lúc những chiếc hôn chỉ là những cái phớt môi thật nhẹ chứ chẳng còn nồng nàn như trước. Đó là ngà...

Thương tổn mênh mông, lấp bao lâu cho đầy?

Hình ảnh
Nhớ không anh những ngày mưa, em nằm ngoan ngủ trong vòng tay anh như con mèo biết nghe lời chủ, mắt em lim dim, tay anh vuốt mái tóc em nhè nhẹ, tai thì thầm những lời yêu thương. Lại một ngày nữa vắng anh, em lang thang hoài trong miền kí ức xưa cũ, nhặt nhạnh từng kỉ niệm bỏ vào ngăn tim. Chật ních rồi mà em vẫn cố nhét, em chẳng muốn bỏ sót bất cứ điều gì liên quan tới anh. Nơi đâu cũng thấy tiếng cười anh, giọng nói anh, nơi đâu cũng thấy bóng hình anh. Rồi làm sao em quên được anh khi kí ức về anh sâu đậm đến thế. Nhớ không anh ngày mình gặp nhau trên con đường hoa sữa dìu dịu tỏa. Cả anh và em đều mê mải hít hà thứ hương nồng nàn ấy, rồi vô tình mình ngã vào lòng nhau. Chẳng vội vàng cũng chẳng toan tính thiệt hơn, mình cứ nhẹ nhàng bên nhau như chẳng có gì vướng bận. Rồi thứ tình cảm ấy thấm sâu vào tim, nồng nàn như mùi hoa sữa tỏa, hạnh phúc và đắm say. Nhớ không anh những ngày mưa, em nằm ngoan ngủ trong vòng tay anh như con mèo biết nghe lời chủ, mắt em lim dim, tay anh vuố...