Bài đăng

Đừng bao giờ hối tiếc vì đã yêu

Hình ảnh
Em yêu anh hơn cả chính bản thân mình để rồi tim đau đến mức không thốt ra lời, đành cứ câm lặng bước đi trong nỗi cô đơn trên đường hoang vắng. Em đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành để rồi nhận ra mình đã bị phản bội. Anh bước đi về phía một người mới. Em đứng đó nhìn theo, lòng quặn thắt. Nỗi nhớ quẩn quanh, gần đấy mà cũng xa thật đấy. Em đã yêu anh bằng cả trái tim mình, để rồi chìm đắm trong những giấc mơ đêm không khi nào trọn vẹn. Nỗi đau còn đó, hồi ức còn đó, nhưng anh thì đã rời xa. Em đã hơn một lần, nghĩ về tình yêu của chúng ta, với nhiều thật nhiều những nuối tiếc và oán hận như thế. Nhưng khi đã dần quen với sự trống vắng, với lan can lộng gió không có anh đứng cạnh, với vất vả hằng ngày chẳng có anh sẻ chia, em hiểu rằng có thể đoạn đường ta đi với nhau chỉ dài chừng ấy. Không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ lòng. Em nhìn lại những gì ta đã có, kỉ niệm ngọt ngào, nồng ấm xa xôi, chợt thấy nhớ và biết mình cần phải trân trọng nó. Ngay cả khi đã rời xa. Cần phải trân trọng mộ...

Đã từng có một người ở đó, và đợi tôi

Hình ảnh
Nơi đó là ở đâu, tôi cũng không nhớ rõ… Hình như là một chốn rất xa, ở một thời điểm rất xa, nơi mà mãi mãi thời gian không quay lại, nơi mà những người dù có thương nhau đến mấy cũng chẳng thể gặp lại nhau. Đã từng có một người ở đó, và nói sẽ yêu tôi dài lâu… Tôi cũng đã yêu người, bằng tất cả những gì tôi có. Bằng bồng bột, và bằng hết thảy những niềm tin. Tôi đã yêu người bằng hết những nồng nhiệt của một trái tim còn trẻ, đã yêu người bằng hết những chông chênh, những khờ dại và hết cả những nỗi đau. Đã từng có một người ở đó, chìa bàn tay và kéo tôi đi… Tôi đã được đưa qua vẹn tròn một đoạn đường thương nhớ. Đã được thấy yêu thương ngập đầy trong mỗi nhịp thở, đã thấy được lòng mình tràn những an yên… Đã thấy được hơi ấm của một cái nắm tay, và biết thèm một cái ôm từ phía sau thật chặt… Đã biết được thế nào là dựa vào vai nhau để cùng mạnh mẽ, đã biết được thế nào là khoảng lặng giữa những đôi mắt chỉ biết nhìn nhau. Đã từng có một người ở đó, hứa rằng sẽ chỉ ở đó thôi… Là sẽ ở ...

Viết cho những người đi qua cuộc đời...

Hình ảnh
Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Về những người đi qua cuộc đời… Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông. Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững. Có những người tôi chọn đứng...

Già rồi đấy, yêu đi thôi

Hình ảnh
Khi tuổi không còn trẻ nữa, khi tình yêu đi qua cũng chẳng thể lưu lại được những mộng mơ ngày nào, khi bản thân sắp tự đốt cạn hết chút nhiệt huyết còn sót lại trong cảm xúc, ít nhất hãy hết mình yêu một lần. Bởi trải nghiệm tình yêu có khi nào là muộn đâu? Như những người đã không còn trẻ, khoảng thời gian trưởng thành đã biến họ trở thành những con người khác. Cảm xúc thay đổi, lý trí thay đổi, và ngay cả suy nghĩ cũng thay đổi. Hoàn toàn không giống với những người trẻ, họ có một trái tim cứng cáp hơn, và có một quá trình lớn lên phức tạp hơn. Chắc hẳn không thể thiếu đau thương. Thế nên, chưa nói đến yêu đương, ngay cả cảm xúc cựa quậy trong tâm hồn cũng dần dần trở nên chai sạn đi nhiều lắm. Khi không còn trẻ nữa, khoang chứa tình cảm trở nên nguội lạnh, dường như ý thức tự động đóng lại để lười biếng không muốn chứa thêm bất cứ hình bóng nào nữa, cũng chẳng thể bận tâm nhiều đến việc yêu thương. Khi không còn trẻ nữa, có quá nhiều việc phải làm, có quá nhiều mục tiêu phải phấn đ...

Gom yêu thương trong nắng...

Hình ảnh
Thu uể oải chuyển mình, đắp lên chiếc chăn mỏng bằng những đám mây xám. Mùa này là mùa chênh vênh, chênh vênh với từng đợt gió, với cái nắng sáng sớm, ko gay gắt mà phảng phất cái se lạnh, để đến một lúc sau khi nắng tan dần, là mưa xuống, rả rích, chộn rộn. Đà Lạt vào chiều lại mưa . Mưa cũng bất chợt lắm, khi ồn ào, khi tí tách, cũng như tâm trạng hỗn độn của Em vậy. Em vẫn thế, tâm trạng bao giờ cũng mang màu tối. Nhưng miệng em cười, mắt em cười, ai biết sau nụ cười ấy, là tủi hờn và nhớ thương. . . Chỉ cần Anh hứa sẽ trở về, thì bao lâu Em cũng sẽ đợi. Có điều là Anh ko hứa, Anh nghĩ cho Em hay là Anh sợ phải yêu Em? Thôi thì cứ để cảm xúc quẫy đạp một cách tự nhiên trong lồng ngực, để hơi thở Em vẫn dồn dập khi nghe tiếng Anh ở đầu bên kia điện thoại. Để Em vẫn có quyền được nhớ Anh mỗi ngày, Dù là Anh ko thương Em, dù là ko yêu Em nữa... Và Anh còn có bao nhiêu lo toan trong đời, nên ko thể để ý đến những vết thương bé nhỏ của Em nên tổn thương đang len lỏi vào trong mắt em chẳn...

Đôi khi, tình yêu là chuyện của một người.

Hình ảnh
Tình yêu, đôi khi chỉ là chuyện của một người. Từ nụ cười, ánh mắt của ai đó, người ta có thể vẽ nên một viễn cảnh khác, nơi tất cả đều trọn vẹn. Đó là khi anh nắm tay em trong mưa, khi chúng ta ngồi hôn nhau bên vệ đường, hoặc lúc xót xa nhìn kim đồng hồ báo đến giờ phải chia tay trong quán ăn ồn ào nóng rẫy. Những lúc ấy, ký ức về cô người yêu bé nhỏ của anh dường như không tồn tại. Nó lấp đầy hình ảnh của em. Và anh. Anh lấp đầy em. Tình yêu, đôi khi chỉ là chuyện của một người. Phan nói với em:” Kể Phan nghe đi, rồi Phan sẽ cho M lời khuyên”. “ Vậy nghe nhé. M đang yêu một người. Và M đến trễ một bước rồi”. “Vậy nếu yêu được, thì cứ yêu đi.”. Em bật cười, đúng là Phan.Cả cách khuyên cũng thật hiểu nhau. Nếu là người khác, chắc sẽ là điệp khúc của những câu giống nhau như :” Bỏ đi”, “ Không đáng”,” Sẽ gặp được tình yêu đích thực mà”. Vân vân. “ Người ta có yêu M không?” . Có chứ. Rõ ràng là đôi mắt nói lên điều đó. Rõ ràng là thành phố trở nên thật tươi nguyên. Nhưng cũng thật rõ rà...

Những điều chỉ có ở bạn thân

Hình ảnh
Một trong những hạnh phúc lớn nhất đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín - A. Manzoni. Tình bạn là như vậy, nhưng để có một đứa bạn gọi là bạn thân thì bạn xem xét xem mình có đứa bạn nào thân không nhé! ;) 1. Biết hầu hết những sở thích của bạn từ giày dép, quần áo, phim ảnh cho đến….gout chọn người yêu. 2. Đi chơi với họ, bạn luôn thoải mái và được là chính mình. 3. Họ thường xuyên la mắng bạn các kiểu, nhưng trong lòng lại rất quan tâm. 4. Không nề hà, cả nể các tật xấu của bạn, ngay cả khi bạn “xấu tính xấu nết” vô cùng. 5. Muốn nói gì nói, chửi thề cũng…chửi chung cho “có tụ” 6. Khi phát hiện ra một đối tượng không ưa, cả hai cùng chụm đầu lại…nói xấu sau đó cười hả hê như vừa làm được việc gì đó cực kì có ích. (Mặc dù chỉ là nói xấu người khác). 7. Trước mặt người khác thì chửi nhau không tiếc lời, khi bạn thân đi thì nói với mọi người xung quanh là: “Thật ra nó là đứa tốt nhất trên đời”. 8. Phụ huynh “lờn”...